Ta không sai khi có lựa chọn sai lầm . Ta chỉ sai khi không dám từ bỏ lựa chọn đó để đi đến 1 lựa chọn khác.

LỰA CHỌN ĐÚNG!

Bóng bay gặp xương rồng. Bén duyên và về ở với nhau.
Sau bao năm chung sống trên người bóng bay đầy vết thương nhưng bóng bay vẫn nghĩ sẽ cố gắng đến ngày nào đó cả 2 sẽ được hạnh phúc.

Sau bao năm vất vả đau đớn, bóng bay buông xuôi và bỏ đi, và rồi bóng bay gặp Bông Gòn.

Mỗi lần cả hai ôm nhau đều cảm thấy quá đỗi yêu thương ấm áp.

Bóng bay nhận ra rằng không chỉ có cố gắng và nhẫn nhịn sẽ mang lại hạnh phúc mà lựa chọn đúng đắn mới đem lại tất cả.

Ta không sai khi có lựa chọn sai lầm .
Ta chỉ sai khi không dám từ bỏ lựa chọn đó để đi đến 1 lựa chọn khác.

Và tất cả sự lựa chọn hãy vì hai chữ hạnh phúc, nếu không hạnh phúc thì đừng cố gắng gượng, càng tự làm đau mình thôi…

Liệu có phương án khác:

Lâm Nguyễn: Đáng lẽ phải là “một ngày bóng bay tỉnh dậy liền không thấy xương rồng đâu, bóng bay hoang mang chạy khắp nơi tìm, sau một ngày tìm kiếm khắp nơi, bóng bay mệt mỏi trở về, liền thấy xương rồng trong nhà, toàn bộ gai trên người đã biến mất, thì ra để có thể không làm tổn thương bb, xương rồng đã bỏ đi những chiếc gai trên người mình, dù đau đớn”Vốn dĩ trên đời đã chẳng có ai là hợp nhau, chỉ là chúng ta có vì nhau mà gạt bỏ cái tôi để đi cùng nhau hay không mà thôi.
Viết tiếp lời của bạn Lâm Nguyễn nhé:

Một ngày bóng bay tỉnh dậy liền không thấy xương rồng đâu, bóng bay hoang mang chạy khắp nơi tìm, sau một ngày tìm kiếm khắp nơi, bóng bay mệt mỏi trở về, liền thấy xương rồng trong nhà, toàn bộ gai trên người đã biến mất, thì ra để có thể không làm tổn thương bb, xương rồng đã bỏ đi những chiếc gai trên người mình, dù đau đớn.

Trên mỗi chỗ từng là chiếc gai của xương rỉ ra từng dòng nước. Mỗi chiếc gai rơi ra, nỗi đau xương rồng trải qua thay bằng niềm vui sẽ được ôm bong bóng vào lòng. Nỗi đau này có thắm gì đâu so với nỗi đau nhìn bong bóng đau đớn vì yêu mình. Nước vẫn rỉ, gai vẫn rơi, và nụ cười vẫn tươi trên môi. Em yêu anh với nỗi đau còn đó. Vậy tình yêu đó cũng đánh để anh đau. Không còn gai, anh không còn là anh nữa. Nhưng anh lại có em. Anh không đau đâu mà. Anh đang hạnh phúc. Bong bóng nhìn xương rồng. Cô khóc trong niềm vui. Hai hình hài không lành lặn, nhưng tâm hồn hoàn hảo. Nếu được chọn lại, cô cũng sẽ chấp nhận. Hạnh phúc này đáng để cô chịu đựng.

Bông gòn mềm mại, và anh cũng dễ dàng theo những cơn gió luôn mang anh đến những nơi mới, cao hơn, hào hứng hơn. Lên càng cao, bóng bóng càng co lại. Cô không thuộc về nơi này. Trong tâm hồn cô, có một cây xương rồng, không gai, rỉ nước, với vòng tay vụng về mà ấm áp. Nơi ấy cô được yêu thương. Dù cô đau, nhưng những giọt nước mắt hạnh phúc của cô không bao giờ cạn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *